2 tháng, một khoảng thời gian không dài nhưng đủ để chúng ta tìm cho mình một gia đình.

2 tháng trước, giống như biết bao bạn bè cùng trang lứa, có hơn 40 cô cậu tân sinh viên bỡ ngỡ đứng trước ngưỡng cửa Đại học Ngoại thương rộng mở, loay hoay trước 40 sự lựa chọn đầy thử thách để tìm cho mình một câu trả lời: đâu mới là nơi mình thuộc về trong suốt 4 năm đại học sắp tới? Để rồi, sau những cuộc hành trình kiếm tìm mải miết kéo dài suốt 30 ngày ròng rã, cái duyên đã đưa họ đến với nhau, giữa hàng nghìn con người, giữa 4 chục ngã rẽ: họ tìm thấy nhau và tìm được MaC.
2 tháng không đủ để nói rằng MaC đã tôi luyện ta thành những con người như thế nào, nhưng đủ để ta tự hào nói rằng mình đã có biết bao kỷ niệm cùng anh chị, bạn bè ở nơi đây.

Hãy cùng lắng nghe những chia sẻ từ chính những thành viên gen 12 của MaC.

Lê Phương Thảo My – Thành viên BTC Gen 12

“Tháng 12 năm 2017, trường cấp 3 của tôi kỉ niệm 20 năm ngày thành lập, các anh chị cựu học sinh nô nức về gặp thầy cô và lũ em thơ. Một người chị thân cũng về chơi với chúng tôi, một lũ lớp 12 nheo nhóc vì ôn thi đại học túm tụm lại ngồi nghe một bà chị vừa đi học ĐH mới được 3 tháng kể về cuộc sống ĐH của mình. Tôi được nghe đủ thứ về trường F, về sự thi clb, và về một nơi chị đã chọn làm nhà. Đó là lần đầu tiên tôi biết về MaC. 
7 tháng sau, tôi biết tin đỗ Ngoại thương, tôi háo hức lắm. 
Một ngày nắng tháng 9, đang lang tháng cùng bạn thăm quan ngôi trường mới tôi sẽ gắn bó 4 năm tới này, bất chợt tôi gặp lại Thanh Mai. Vừa gặp, chị đã dụ : “”Con này có khí chất BTC đấy, còn con này hợp Đối ngoại này””. Mai kể clb chị đoàn kết lắm, yêu thương nhau lắm, chúng mày vào sẽ biết thôi. “”Nhưng khó lắm đấy nhé”

Nhưng lúc đó tôi đã hạ quyết tâm đỗ vào MaC dù 4 vòng có khó thế nào, bởi MaC có đủ những gì tôi muốn ở một clb: chơi ra chơi, làm ra làm và yêu thương nhau hết mực.
Ngày 15/9 – Ftu’s club day đã cho tôi những trải nghiệm đầu tiên về MaC. Các anh chị MaCers sôi nổi, nhiệt huyết, lại rất tốt và nhiệt tình với các em. MaC trong mắt tôi lúc đó là một màu cam rực rỡ, cháy bỏng.

Trải qua vòng 1 tốn chất xám, vòng 2 căng thẳng, 1 tuần tw đầy mồ hôi và nước mắt, vòng 4 tim đập chân run, t đã có thêm rất nhiều từ trải nghiệm thứ 2 này của t với MaC. Những người bạn mới thân thiết, những anh chị buddy thương các em, những nhìn nhận mới về bản thân mình, t từng nghĩ thực ra có đỗ MaC hay không t cũng mãn nguyện, vì trải nghiệm này thực sự đã cho t quá nhiều thứ. Thế mà đã 2 tháng từ ngày t chính thức trở thành MaCer rồi nè ^^. 

MaC trong t vẫn một màu cam rực lửa, màu của nhiệt huyết, của sự dám đương đầu, của sự bay mà mỗi MaCer đều có trong người. Nhưng trong mắt t, MaC có thêm một màu, đó là màu xanh tím. Có thể là t bị ảnh hưởng bởi hai màu key visual của MaC, nhưng t thấy hai màu này thực sự thể hiện đúng chất MaC. MaC còn rất khiêm tốn, MaC có những lúc trầm lặng, MaC yêu thương nhau. Mới đầu gặp nhau còn bỡ ngỡ, ngại ngùng, giờ đây chúng t, nhất là cái btc này, yêu thương nhau lắm. Yêu nhau đến nỗi người không còn đồng nào vẫn phải vác nhau đi ăn đi lượn ^^”

Duy Khánh – Thành viên BĐN gen 12

“Lần đầu tiên biết về MaC, trong mắt mình MaC là màu cam. Đơn giản là vì đó là màu của CLB thôi, cảm giác màu cam hơi bí ẩn và sang chảnh. Mình quyết định thi vào MaC vì mình muốn vào 1 CLB chuyên môn để học hỏi, kết nối phục vụ cho ước mơ kinh doanh của mình. Cũng giống như mọi người thôi, mới vào nên mình cũng chả biết các CLB như thế nào cả. Nhưng đến vòng teamwork thì mình quyết định chọn MaC vì thấy đây là 1 nơi vừa có thể học, vừa có những người phù hợp với mình. Sau hơn 2 tháng gắn bó, trong mắt mình, MaC vẫn là màu cam như vậy thôi. Nhưng cũng có cái thay đổi là cách mình nhìn nhận màu cam đấy. 2 tháng ở MaC tuy ngắn nhưng cũng có nhiều trải nghiệm, màu cam với mình bây giờ là sự gắn kết, sự nỗ lực và có gì đấy tràn đầy niềm tin với tham vọng nữa

Mình nghĩ cái quan trọng nhất là mình học được là cách sống vì 1 tập thể và bảo vệ tập thể đó. Mình ko biết nói thế nào cho dễ hiểu, nhưng ví dụ như khi làm việc với một số bên, mình cố để mọi thứ được công bằng, 2 bên đều có lợi, ko để các bạn BTT phải chạy truyền thông vô lý cho họ, nói chung là không để CLB mình bị thiệt ấy. Nhờ những trải nghiệm đấy mình cũng học được rất nhiều điều từ mọi người, để kể ra hết thì khó lắm, ai cũng dạy cho mình mình bài học nào đó, nói chung là cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.”

Phạm Nguyễn Phương Linh – Thành viên BTT Gen 12

“Quyết định vào MaC thực sự là một sự lựa chọn nguy hiểm và cũng là để phục thù cho 1 người chị. Vì mọi người toàn bảo là, vào MaC khó lắm nên là oke, challenge accepted, mình cứ thi thôi. Trước khi vào MaC thì cũng chỉ mong là được học hỏi nhiều thứ từ các anh chị, bàn bè. Vào rồi mới thấy, mình không chỉ học được nhiều thứ mà còn hiểu ra được nhiều điều, hiểu gia đình phải hỗ trợ nhau chứ không cấm đoán nhau. Vào MaC chính bản thân mình cũng có nhiều thay đổi nhưng mà thay đổi nhiều nhất có lẽ là tăng cân mất rồi. Cứ quán vỉa hè là gắn liền với BTT . quán nào cũng chỉ đến 1 lần vì trong máy TB có quá nhiều quán cần đi nè.”

Đỗ Minh Hương – Thành viên BCM Gen 12

“Vào MaC chưa bao giờ là một sự ngẫu nhiên cả. Mỗi năm chỉ có 1 lần, mỗi lần là 40 sự lưa chọn, vậy nên chẳng có gì là chắc chắn trong mỗi mùa tuyển cả, và càng không có chuyện thi một lần nhưng được cho nhiều nguyện vọng như mình đi thi đại học. Vậy đặt ngôi sao hy vọng của mình vào cửa nào thì ai chẳng cân nhắc lên xuống phải không? Mình cũng đăng ký một số CLB, nhưng ở MaC có những thứ mà mình sẽ chẳng thể bắt gặp ở đâu. Chẳng phải cái sự nghiêm túc kiểu rất “clb chuyên môn”, đó là cái nghiêm túc hết mình trong mọi công viêc và lĩnh vực mà bản thân yêu thích. Sẽ chẳng thể tìm thấy ở đâu một Buddy ngồi cả buổi cùng mình nói từ Grab GoViet đến Việt Nam như nào đến Cộng Café sang Hàn Quốc ra sao, hay thúc đẩy mình tự suy nghĩ đến chi tiết nhỏ nhất của đề án. Và MaC cũng chẳng sôi nổi thân thiện từ lần gặp đầu tiên nhưng nếu để ý sẽ luôn cảm thấy một sự quan tâm chẳng cần nói thành lời từ những điều nhỏ nhặt nhất. Lúc đó mong muốn duy nhất của mình là tìm được một nơi có nhiều người giống mình như thế, đều muốn được học hỏi và hết mình với những điều mình hướng đến, không ngại nói, không ngại làm, không ngại thể hiện. Đó là lý do mình chọn MaC.

Điều tuyệt nhất mình học được ở MaC trong suốt hai tháng vừa qua là cách nhìn nhận về mọi người và chính mình. Có những người sẽ chẳng thể đánh giá được qua ấn tượng bên ngoài, và có những khía cạnh trong chính mình tưởng như khác biệt nhưng lại có thể trở thành điều khiến mình gần gũi hơn với mọi người. Ban mình toàn những đứa mà ngoại hình đậm vẻ đầu to mắt cận đầy học thức nhưng vẫn có màu sắc riêng chẳng giống nhau, những người luôn tỏ ra tĩnh lặng ngay cả khi ngồi giữa một đám đông quá khích nhưng sẵn sàng chạy qua chạy lại lăn lê làm trò trên phố cổ cả ngày để quay được một đoạn clip chất lượng, dù thi cử mệt mỏi hay đau ốm nằm viện vẫn kiên nhẫn đọc hết khối lượng tài liệu chuyên môn bằng tiếng anh dày vô cùng và chẳng bao giờ bỏ cuộc dù có phải đập hết đi làm lại khi nhận được feedback, một người chị tóc xanh hiền nhất BOM nhưng lúc nào cũng để ý từng điều nhỏ nhặt bọn em nói và sẵn sàng lên tiếng cho bọn em. Những lần tình cờ gặp nhau trên sân trường, những buổi họp quá 11h đêm hay một chuyến vào Việt Đức thăm bệnh còn vui hơn cả đi chơi xa 😗Mọi người khiến em thấy mong muốn nhiều thứ hơn là chỉ sự học hỏi.”

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here