Tháng 12 này, hãy cùng lắng nghe những tâm tư, chia sẻ của các cựu MaCers để cùng hồi tưởng lại những trải nghiệm, kỷ niệm thật đặc biệt với MaC nhé.

Cuối cùng, mùa đông đã về trong lòng Hà Nội. 
Tháng 12, tháng cuối cùng trong năm đã điểm hẹn.
Người ta vẫn nói, tháng 12 là dấu kết thúc của những chặng hành trình dài. Tháng 12, những con phố không tên cũng hóa thành hò hẹn, những ô cửa nhạt mờ trong sương cũng bập bùng ngọn lửa sum vầy. Tháng 12, dòng người hối hả trở về tổ ấm, kẻ ngược, người xuôi. Tháng 12, người ta vun vén công việc còn dang dở, đêm muộn thêm vài tiếng, ngày dài thêm vài giờ, âu để nhanh chóng gói gém công việc vào một chiếc vali, cất gọn trong ngăn bàn để trở về nhà với lòng nhẹ tênh cùng trái tim rộng mở. 
Tháng 12 năm nay Hà Nội lạnh thật rồi, những cánh chim cũng đã bay về phương Nam tránh rét, vậy còn lòng người biết đi về đâu để bớt lạnh?

“Tìm về MaC”.

Chúng em tin rằng, với mỗi MaCer, tháng 12 không chỉ là thời điểm để nhìn lại những chặng đường dài, mà mỗi một tháng 12 lại là một cột mốc đáng nhớ – Sinh nhật MaC. Và rồi sau những chuyến đi xa, thứ còn đọng lại mãi trong chúng ta là hình ảnh một đại gia đình. Sinh nhật thứ 11 của MaC đã sắp tới.

Tháng 12 này, trước cột mốc sinh nhật lần thứ 11, để tri ân những anh chị cựu MaCers đã từng gắn bó và chắp cánh Phượng Hoàng lửa bay cao như ngày hôm nay, cũng như để lưu giữ lại những dòng tâm sự chân thành của mọi thế hệ MaCers khi nghĩ về MaC, về những kỉ niệm đã từng có cùng MaC, series “Humans of MaC” đã ra đời. Và những dòng tâm sự của các anh chị và các bạn sẽ luôn luôn ghi dấu ở đây, để thời gian qua đi và nhìn lại, MaC đã đồng hành cùng chúng ta như thế nào.

Tháng 12 này, hãy cùng lắng nghe những tâm tư, chia sẻ của các cựu MaCers để cùng hồi tưởng lại những trải nghiệm, kỷ niệm thật đặc biệt với MaC nhé.

Chị Nhâm Linh – ban Chuyên môn gen 10.

“Chị đã lựa chọn MaC trong số một vài nơi chị nghĩ phù hợp với sự phát triển của mình. Nhưng lí do chị chọn MaC không chỉ bởi chị cảm thấy tính cách bản thân phù hợp với công việc marketing. Đó còn bởi chị cảm nhận được những anh chị ở MaC thực sự có nét gì đó đặc biệt, những con người luôn sẵn sàng nhiệt, luôn luôn chất với đúng tính cách và thứ mình đang làm, luôn tràn đầy năng lượng tích cực và cả sự ấm áp trong cách nói chuyện và nụ cười. Từ khi nào chị đã cảm thấy ước gì mình là một phần của họ, mình được sát cánh cùng những con người tuyệt vời và đẹp vô cùng ấy, mình muốn được làm bạn với họ và được học hỏi những điều hay từ họ. MaC chính là nơi chị tin chị sẽ gặp được những người bạn có thể cùng chia sẻ niềm đam mê marketing đang lớn dần từng ngày trong chị. 

Những ngày tháng qua, tính đến ngày sinh nhật MaC lần thứ 11 này, chị đã trải qua hơn 800 ngày là một phần của MaC. Nếu 800 ngày qua được viết lại thành một bản nhạc, thì chị chỉ mong nó sẽ kéo dài, có thể không phải liên tục, nhưng nó sẽ có nhiều phần kế tiếp nhau, chỉ cần là đừng ai cho nó một điểm dừng. Bản nhạc đó có lẽ sẽ là một bản blue jazz mà con người ta khi nghe rồi sẽ bị nghiện, cứ mãi đung đưa theo nhạc, hát theo lời bản nhạc, cho đến khi nhạc dừng thì người ta sẽ vẫn cứ nhớ giai điệu và lưu luyến mãi không thôi. Những nốt thăng nốt giáng của bản nhạc dường như cũng không quan trọng lắm bởi dù là nốt gì thì chúng đã góp phần tạo nên bản nhạc hay như vậy. Chúng trở nên quan trọng như nhau, người ta chờ đợi những nốt thăng, nhưng đến những lúc cao trào thì người ta sẽ lại nhắc nhở mình phải kìm lòng, phải nương theo những nốt giáng để lại có cơ hội đi lên cùng nốt nhạc. Với chị, có lẽ những nốt thăng là những khi chị cảm thấy mình được yêu thương, được giúp đỡ bởi những anh chị và các bạn, các em, là khi chị cảm thấy mình đã đóng góp được cho tổ chức của mình một thứ gì đó chị coi là lớn lao. Còn những nốt giáng nếu có phải chăng là đôi lúc phiền muộn về việc mình chưa hoàn thành tốt nhiệm vụ, hay đó chính là lúc mình biết được tin dữ từ gia đình một thành viên mà mình vô cùng yêu mến nhưng lại trách mình vô tâm sao lại biết muộn vậy. Dù sao thì điều chị cảm nhận được nhiều nhất ở bản nhạc này đó là sự nâng đỡ một cách nhịp nhàng giữa các nốt nhạc đã tạo nên một bản nhạc đi vào lòng người đến vậy.” 

Anh Tuấn Đức Pinky – ban Truyền thông gen 10.

“Đến năm 2 anh mới tham gia CLB. Một năm đầu ở trường anh không tham gia hoạt động nào nên cũng có nhiều người quen trong nhiều CLB khác nhau sau khi mà người ta đã hoạt động ở CLB rồi, nhiều lúc nghe bạn kể chuyện ở MaC anh thấy văn hoá CLB cũng như môi trường phù hợp với khả năng của mình và với khả năng của anh, anh nghĩ có thể cống hiến được thêm nữa cho CLB nên anh quyết định đăng ký. Với cả nghe nó kể nhiều thứ nó làm ở trong clb làm mình ghen tỵ với cũng muốn đc làm nữa. Tầm tháng 12 này là chuẩn bị cho toạ đàm. Lần đầu tiên thức liền đến 4h để làm. Trước đó chưa bao giờ như thế nên cảm xúc lúc đấy nó cảm giác mình phi thường lắm. Vào MaC, anh thấy tự tin hơn. Cảm thấy khám phá nhiều tiềm năng ở bản thân để làm nhiều thứ mà anh cứ nghĩ anh sẽ ko bao giờ làm đc và không có ý định sẽ làm bao giờ. Anh thấy là cho dù ở ngoài các tổ chức họ có to hay nhìn bề ngoài nó hấp dẫn như thế nào thì cách thức hoạt động hay nhìn người không bao giờ chuyện nghiệp bằng câu lạc bộ của minh. Còn những điều anh làm ở clb nó như 1 cái portfolio cực kì hữu ích cho anh sau này luôn. Nhìn MaC càng ngày càng phát triển mạnh làm anh cũng thấy một chút tự hào khi mình cũng là thành viên của gia đình này, chúc MaC tuổi 11 thêm mạnh mẽ và có thật nhiều dự án lớn hơn nữa nhé.” 

Anh Việt Xuân Việt – Phó Chủ tịch gen 10.

“Trời ơi ngồi nghĩ lại thật là xa xôi quá :))) 
Anh vào MaC như một cái duyên vậy, đến năm thứ 2 anh mới có khái niệm về các CLB, đi thi CLB vì lười nên chỉ chọn đúng 3 CLB để thi lúc đó nghĩ là được thì được mà ko được thì thôi cù bơ cù bất. Để nói là a giống nhân vật nào thì anh nghĩ chả có nhân vật nào tệ như anh =))) nhưng đến khi qua vòng đơn anh chỉ chọn duy nhất còn MaC. Anh quyết định vào MaC để gửi gắm ước muốn “đổi đời” 😊)) và “Everything happens for a reason” anh đã trở thành anh của ngày hôm nay!!! 

MaC đã theo anh suốt quãng đời thanh xuân đẹp nhất và vì luôn ám ảnh tuổi tác nên anh luôn trân trọng quãng thời gian đó. Từ một đứa nhà quê ngờ nghệch, anh đã tự biết cải thiện bản thân để có thể hoà nhập với nhịp sống hối hả của tất thảy con dân FTU, rồi những điều anh được trải nghiệm ở MaC những gì anh tích luỹ được anh học hỏi được tuy không phát huy ngay lập tức nhưng cứ “mưa dầm thấm lâu” và theo anh đến tận bây giờ nếu không vào MaC chắc sẽ không thể có “Việt triệu đô” của ngày hôm nay. Để tưởng tượng là nhân vật nào đó thì anh nghĩ mình giống Đức Phúc vậy, bản chất thì vẫn vậy nhưng từ tư duy cho đến ngoại hình đều lớn hơn rất nhiều. Cuộc sống của anh thì có rất nhiều thứ khiến anh tiếc nuối và hối tiếc nhưng anh chưa từng một lần hối hận khi trở thành MaCer được sống và cống hiến suốt quãng tuổi thanh xuân của mình :3″

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here